Tự sự dân gian Châm biếm thói hư tật xấu

Hai quan đấy!

Tên chủ đề: Chế giễu và phê phán tính tham lam, ích kỷ, keo kiệt của giai cấp thống trị (địa chủ, cường hào). Danh mục: Truyện cười dân gian Việt Nam (Truyện cười trào phúng). Tên tác phẩm: Hai quan đấy!

Hai quan đấy!

Nội dung

Lão quan nọ có tính nịnh vợ. Lão ra lệnh hễ ai gặp cũng phải chào: “Lạy hai quan ạ!”.

Có chú bé giả vờ hoàn toàn chẳng hay gì về cái lệnh ấy. Thấy vợ quan đi cạnh quan, chú bế chó, đi sát vào.

Gặp ai đi qua, chú gào to:

– Hai quan đấy!

Quan thấy chú bé có ý xỏ mình, quát:

– Mày dám láo hử?

Chú chỉ vào chó:

– Dạ bẩm, chó hai quan, chó đáng giá hai quan, thật đấy ạ!

 

Phân tích cơ bản

  • Bối cảnh ra đời: Truyện phản ánh thực tế xã hội phong kiến Việt Nam xưa, nơi đồng tiền có sức mạnh chi phối lớn và những kẻ giàu có, có chức quyền (như địa chủ, bá hộ) thường coi trọng tiền bạc hơn cả tính mạng hay tình nghĩa con người.
  • Nhân vật chính:
    • Tên địa chủ (hoặc phú ông/quan): Kẻ cực kỳ keo kiệt, tham lam và luôn bị ám ảnh bởi tiền bạc.
    • Người đầy tớ (hoặc người chèo đò): Người chứng kiến và vô tình hoặc cố ý bóc trần bản chất của tên địa chủ.
  • Cốt truyện chính: Tên địa chủ chẳng may bị rơi xuống sông bơi lội lập lờ sắp chìm. Người trên bờ hoặc người chèo đò muốn cứu liền ra giá tiền. Thay vì lo cho tính mạng của mình trước, tên địa chủ ở dưới nước vẫn cố mặc cả, kì kèo từng đồng một. Ngay cả khi sắp chìm nghỉm, hắn vẫn chỉ chịu trả giá "Hai quan đấy!" chứ không muốn bỏ ra nhiều hơn.
  • Ý nghĩa nghệ thuật:
    • Sử dụng nghệ thuật phóng đại (ngoa dụ) một cách triệt để để đẩy tính cách keo kiệt của nhân vật lên mức phi lý, nực cười.
    • Tình huống truyện kịch tính (giữa sự sống và cái chết) làm nổi bật bản chất bất biến của nhân vật.
  • Thông điệp/Ý nghĩa: Tiếng cười trào phúng bóc trần bản chất "coi tiền hơn mạng sống" của giai cấp bóc lột. Truyện mỉa mai sự mờ mắt vì của cải, đồng thời thể hiện cái nhìn châm biếm sâu sắc của người lao động đối với những kẻ giàu có nhưng bủn xỉn trong xã hội xưa.